Chiến Tranh Kết Thúc 50 Năm Trước. Sang Chấn Thì Không.
PTSD và Sang Chấn Liên Thế Hệ Trong Các Gia Đình Việt Nam
Cha bạn không nói về chiến tranh. Ông chưa bao giờ nói. Nhưng bạn đã thấy nó, trong cách ông giật mình trước những tiếng động lớn, trong những cơn ác mộng ông không thừa nhận, trong sự im lặng lấp đầy căn phòng khi tháng Tư đến. Bạn đã cảm nhận nó trong cách ông nuôi dạy bạn: sự kiểm soát cứng nhắc, khoảng cách cảm xúc, quy tắc ngầm rằng cảm xúc là một sự xa xỉ mà gia đình bạn không thể chi trả.
Bạn có thể không biết chi tiết về những gì ông đã sống sót qua. Nhưng bạn vẫn mang nó theo.
Đây là sang chấn liên thế hệ. Và trong các gia đình Việt Nam, đây là một trong những cuộc khủng hoảng sức khỏe tâm thần quan trọng nhất, và ít được thảo luận nhất, trong thời đại của chúng ta.
Những Con Số Không Ai Nói Đến
Chiến tranh Việt Nam kết thúc năm 1975. Hơn hai triệu người Việt đã rời khỏi đất nước trong những năm sau đó, bằng thuyền, qua các trại tị nạn, qua biên giới. Nhiều người đã trải qua chiến đấu, tù đày, tra tấn, đói khát, bạo lực tình dục, cái chết của người thân, và nỗi kinh hoàng của những chuyến vượt biển nơi sự sống sót không bao giờ được đảm bảo.
Nghiên cứu về người tị nạn Đông Nam Á cho thấy tỷ lệ PTSD trong các nhóm bệnh nhân lâm sàng đạt mức cao tới 70%, với người tị nạn Việt Nam cụ thể cho thấy tỷ lệ khoảng 54%. Mỗi bệnh nhân trong các nghiên cứu ban đầu đã trải qua trung bình 10 sự kiện sang chấn và hai trải nghiệm tra tấn. Trầm cảm nặng xảy ra đồng thời trong phần lớn các trường hợp.
Nhưng đây là điều khiến điều này khác biệt với các câu chuyện sang chấn khác: những triệu chứng này không biến mất theo thời gian. Một nghiên cứu mang tính bước ngoặt theo dõi các cựu chiến binh Chiến tranh Việt Nam trong hơn 40 năm phát hiện một tỷ lệ thiểu số quan trọng vẫn còn triệu chứng sau bốn thập kỷ, với số người xấu đi nhiều hơn gấp đôi so với số người cải thiện. Thời gian trôi qua kể từ khi định cư không phải là sự đảm bảo rằng các triệu chứng PTSD sẽ giảm bớt, thay vào đó, các triệu chứng có thể tăng lên hoặc dao động qua nhiều thập kỷ.
Cha mẹ và ông bà của bạn có thể đã mang điều này trong 40, 50 năm. Và họ có thể chưa bao giờ nhận được dù chỉ một ngày điều trị.
"Nhưng Cha Mẹ Tôi Có Vẻ Ổn"
Đây là điều khiến sang chấn của người Việt trở nên vô hình đến vậy. Nhiều người sống sót không trông giống như bệnh nhân PTSD được mô tả trong truyền thông phương Tây. Họ không có những cơn hồi tưởng kịch tính nơi công cộng. Họ không nói về cảm xúc của mình. Họ đi làm. Họ nuôi dạy gia đình. Họ xây dựng doanh nghiệp. Họ sống sót.
Nhưng sống sót không giống với chữa lành.
Trong văn hóa Việt Nam, sự chịu đựng, chịu đựng, là đức tính cao nhất. Bạn không phàn nàn. Bạn không làm phiền người khác. Bạn chắc chắn không kể cho một người lạ nghe về nỗi đau của mình. Giá trị văn hóa này, kết hợp với sự kỳ thị của bệnh tâm thần, có nghĩa là hầu hết những người sống sót sau sang chấn Việt Nam chưa bao giờ nói về những gì đã xảy ra với họ trong một môi trường lâm sàng.
Thay vào đó, sang chấn biểu hiện theo những cách khác:
- Cảnh giác quá mức, luôn trong tình trạng báo động, luôn chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất
- Tê liệt cảm xúc, khó khăn trong việc thể hiện tình yêu, sự ấm áp, hoặc sự dễ tổn thương
- Giận dữ bùng nổ, phản ứng không cân xứng với những căng thẳng nhỏ
- Than phiền thể chất, đau đầu mãn tính, các vấn đề dạ dày, chóng mặt, mệt mỏi không có lời giải thích y tế
- Né tránh, từ chối thảo luận về quá khứ, tránh những điều gợi nhớ, rút lui cảm xúc
- Rối loạn giấc ngủ, mất ngủ, ác mộng, giấc ngủ không yên trong nhiều thập kỷ
Nhiều người Việt lớn tuổi đã sống với những triệu chứng này lâu đến mức họ coi chúng là bình thường. Họ không nhận ra chúng là PTSD vì chưa ai từng nói với họ rằng PTSD tồn tại.
Cách Sang Chấn Truyền Từ Cha Mẹ Sang Con Cái
Đây là phần thay đổi mọi thứ: sang chấn không ở lại với người đã trải qua nó. Nghiên cứu liên tục cho thấy PTSD của cha mẹ làm tăng nguy cơ các vấn đề tâm lý ở con cái, ngay cả những đứa trẻ chưa bao giờ trực tiếp tiếp xúc với sang chấn ban đầu.
Điều này không phải về di truyền học (mặc dù nghiên cứu biểu sinh cũng đang khám phá điều đó). Đó là về những gì xảy ra bên trong gia đình.
Một nghiên cứu đoàn hệ lớn về các gia đình tị nạn phát hiện PTSD của người chăm sóc có liên quan đến phong cách nuôi dạy con khắc nghiệt hơn, điều này lần lượt dẫn đến mức độ cao hơn của các vấn đề hành vi, tăng động, triệu chứng cảm xúc, và các vấn đề với bạn bè ở con cái họ. Con đường rất rõ ràng: sang chấn → PTSD → nuôi dạy con khắc nghiệt hoặc thu mình → các vấn đề sức khỏe tâm thần ở trẻ.
Trong các gia đình Việt Nam cụ thể, nghiên cứu về các bà mẹ tị nạn Đông Nam Á phát hiện đau khổ sang chấn của người mẹ liên quan gián tiếp đến các triệu chứng trầm cảm, hành vi chống đối xã hội, và các vấn đề học đường của con cái, chủ yếu thông qua ảnh hưởng của nó đối với chức năng gia đình. Khi một người cha/mẹ không sẵn sàng về mặt cảm xúc vì họ đang quản lý sang chấn chưa được xử lý của chính mình, toàn bộ hệ thống gia đình bị ảnh hưởng.
Sự truyền tải này xảy ra qua một số kênh:
1. Phong Cách Nuôi Dạy Con
Cha mẹ với PTSD chưa được điều trị có thể nuôi dạy con thông qua sự kiểm soát hơn là kết nối. Sự cảnh giác quá mức đã giữ họ sống sót trong chiến tranh trở thành sự bảo vệ thái quá hoặc cứng nhắc tại nhà. Sự tê liệt cảm xúc giúp họ sống sót trở thành sự không sẵn sàng cảm xúc đối với con cái họ. Nghiên cứu xác định phong cách nuôi dạy con vừa là yếu tố nguy cơ vừa là yếu tố bảo vệ tiềm năng, có nghĩa là cải thiện cách nuôi dạy con có thể phá vỡ vòng lặp.
2. Bầu Không Khí Cảm Xúc
Trẻ em cực kỳ nhạy cảm với bầu không khí cảm xúc trong nhà của chúng. Một gia đình nơi giận dữ bùng phát không thể đoán trước, nơi nỗi buồn bị cấm đoán, nơi một số chủ đề nhất định không bao giờ được thảo luận, điều này dạy trẻ em rằng cảm xúc là nguy hiểm. Chúng học cách đè nén, tránh né, và ngắt kết nối khỏi chính cảm xúc của mình, phản ánh chính những chiến lược đối phó mà cha mẹ chúng đã phát triển để sống sót qua chiến tranh.
3. Chính Sự Im Lặng
Trong nhiều gia đình Việt Nam, chiến tranh đơn giản là không bao giờ được thảo luận. Trẻ em lớn lên biết rằng có điều gì đó đã xảy ra nhưng không bao giờ hiểu đó là gì. Sự im lặng này tạo ra một khoảng trống mà trẻ em lấp đầy bằng chính sự lo âu, bối rối, và tội lỗi của chúng. Chúng cảm nhận được nỗi đau của cha mẹ mình nhưng không có khung khái niệm để hiểu nó, và không có sự cho phép để hỏi.
4. Kỳ Vọng và Áp Lực
Nhiều cha mẹ Việt Nam dồn sang chấn của mình vào quyết tâm mãnh liệt rằng con cái họ sẽ thành công. Câu chuyện về sự hy sinh, "Chúng ta đã từ bỏ mọi thứ để con có cuộc sống tốt hơn," mang sức nặng to lớn. Trong khi động lực này đến từ tình yêu thương, nó có thể tạo ra áp lực nghiền nát. Trẻ em cảm thấy chúng không thể thất bại, không thể vật lộn, không thể là bất cứ điều gì kém hoàn hảo, vì nỗi đau khổ của cha mẹ chúng đòi hỏi điều đó.
Điều Này Trông Như Thế Nào Ở Thế Hệ Tiếp Theo
Con cái và cháu chắt của người tị nạn Việt Nam có thể không bị PTSD theo nghĩa truyền thống. Nhưng họ thường mang theo:
- Lo âu, một cảm giác lan tỏa rằng có điều gì đó xấu sắp xảy ra
- Trầm cảm, cảm thấy trống rỗng, ngắt kết nối, hoặc vô định dù có thành công bên ngoài
- Khó khăn với cảm xúc, không biết cách xác định, thể hiện, hoặc điều chỉnh cảm xúc
- Chủ nghĩa hoàn hảo, không thể chấp nhận thất bại hoặc sự không hoàn hảo
- Tội lỗi, cảm thấy không xứng đáng với hạnh phúc trước nỗi đau khổ của cha mẹ mình
- Bối rối bản sắc, mắc kẹt giữa bản sắc Việt Nam và Mỹ
- Khó khăn trong mối quan hệ, lặp lại các mô hình khoảng cách cảm xúc hoặc kiểm soát
Nghiên cứu về căng thẳng hòa nhập văn hóa xác nhận rằng tác động đối với trầm cảm và đau khổ tâm lý có thể lớn hơn ở những người nhập cư thế hệ thứ nhất và, đáng chú ý, ở nam giới so với nữ giới.
Đây không phải là những khiếm khuyết về tính cách. Chúng là hậu quả có thể dự đoán được của việc lớn lên trong một gia đình được định hình bởi sang chấn chưa được xử lý.
Phá Vỡ Vòng Lặp Mà Không Phá Vỡ Gia Đình
Chữa lành sang chấn liên thế hệ không có nghĩa là đổ lỗi cho cha mẹ bạn. Nó không có nghĩa là từ chối văn hóa Việt Nam. Nó không có nghĩa là ép buộc cha bạn nói về chiến tranh.
Nó có nghĩa là hiểu rằng những gì đã xảy ra với gia đình bạn là có thật, rằng những tác động của nó là có thật, và rằng việc chữa lành là có thể, cho mọi thế hệ.
Đối Với Thế Hệ Thứ Nhất (Cha Mẹ và Ông Bà)
- Điều trị có hiệu quả, ngay cả nhiều thập kỷ sau sang chấn ban đầu. Không bao giờ là quá muộn.
- Liệu pháp được điều chỉnh phù hợp văn hóa cho người tị nạn Đông Nam Á đã được chứng minh là hiệu quả. Các phương pháp này kết hợp chánh niệm (quen thuộc với truyền thống Phật giáo), kỹ thuật dựa trên cơ thể cho các triệu chứng thể chất, và tôn trọng các giá trị văn hóa.
- Bắt đầu với bác sĩ gia đình thay vì "nhà trị liệu" có thể cảm thấy thoải mái hơn. Hơn 54% người Mỹ gốc Việt thích bác sĩ gia đình của họ cho các vấn đề liên quan đến trầm cảm.
- Điều trị không đòi hỏi phải sống lại từng chi tiết của chiến tranh. Các liệu pháp sang chấn hiện đại có thể xử lý sang chấn mà không ép buộc những câu chuyện đau đớn.
Đối Với Thế Hệ Thứ Hai (Con Cái Đã Trưởng Thành)
- Hiểu lịch sử của cha mẹ bạn không phải là để bào chữa cho hành vi có hại, mà là để hiểu nó để bạn có thể phản ứng khác đi.
- Sức khỏe tâm thần của chính bạn quan trọng. Tìm kiếm liệu pháp cho bản thân không phải là ích kỷ, đó là cách bạn chấm dứt vòng lặp.
- Bạn có thể tôn vinh sự hy sinh của cha mẹ mình VÀ thừa nhận rằng sang chấn của họ đã ảnh hưởng đến bạn. Cả hai sự thật đều có thể cùng tồn tại.
Đối Với Thế Hệ Thứ Ba (Cháu Chắt)
- Bạn có thể cảm nhận được tác động của sang chấn mà bạn không thể gọi tên hoặc giải thích. Điều đó là bình thường.
- Học về lịch sử gia đình bạn, ngay cả những phần đau đớn, có thể mang tính chữa lành sâu sắc.
- Bạn có cơ hội trở thành thế hệ phá vỡ sự im lặng.
Một Lưu Ý Về Sức Mạnh
Các gia đình Việt Nam thuộc những cộng đồng kiên cường nhất trên thế giới. Cùng sức mạnh đã đưa cha mẹ bạn vượt đại dương, qua các trại tị nạn, và vào cuộc sống mới, sức mạnh đó không bị giảm bớt khi thừa nhận nỗi đau. Nó được đào sâu thêm bởi điều đó.
Nghiên cứu cho thấy sự gắn kết gia đình và sự tham gia của cha mẹ là các yếu tố bảo vệ đối với sức khỏe tâm thần của trẻ em trong các gia đình tị nạn. Sự nhấn mạnh của người Việt vào sự đoàn kết gia đình không phải là trở ngại cho việc chữa lành, mà là nền tảng cho nó.
Chiến tranh kết thúc 50 năm trước. Nhưng việc chữa lành không có thời hạn sử dụng. Nó có thể bắt đầu ngay hôm nay, với một cuộc trò chuyện, một buổi hẹn, một quyết định để phá vỡ sự im lặng.
Chiến tranh đã kết thúc. Nhưng sự chữa lành có thể bắt đầu bất cứ lúc nào, kể cả hôm nay.
Xem Thêm
Đang mang theo điều gì đó bạn không thể gọi tên? Bạn không phải mang nó một mình.
Alice là một PMHNP và FNP được chứng nhận kép, cung cấp dịch vụ chăm sóc tâm thần phù hợp văn hóa qua telehealth trên toàn Virginia. Cô thông thạo tiếng Việt và chuyên về sang chấn, trầm cảm, và lo âu trong các cộng đồng người Việt và người Mỹ gốc Á. Không cần giấy giới thiệu. Hầu hết bảo hiểm được chấp nhận.
Đặt Lịch Tư Vấn Tìm hiểu về điều trị sang chấn & PTSD →
Anh Tran (Alice), PMHNP, FNP-BC
Thạc Sĩ Điều Dưỡng Chuyên Khoa Gia Đình & Tâm Thần
Alice là một PMHNP và FNP được chứng nhận kép, có giấy phép hành nghề tại Virginia. Cô đã hoàn thành hai bằng thạc sĩ về điều dưỡng tâm thần và gia đình, và hoàn thành đào tạo lâm sàng nâng cao dưới sự hướng dẫn của Bác sĩ Errol Segall, MD, một bác sĩ tâm thần được kính trọng sâu sắc với hơn 50 năm kinh nghiệm. Alice cung cấp dịch vụ chăm sóc tâm thần tận tâm, dựa trên bằng chứng trực tiếp tại văn phòng Fairfax và qua các buổi hẹn telehealth bảo mật trên toàn Virginia. Alice chuyên điều trị ADHD, lo âu, trầm cảm, và các bệnh tâm thần phổ biến khác. Cô cam kết cung cấp dịch vụ chăm sóc phù hợp với văn hóa và thông thạo cả tiếng Anh và tiếng Việt. Tìm hiểu thêm →