OCD không có nghi thức:
khi sự cưỡng chế nằm hết trong đầu bạn
Khi nghĩ về OCD, hầu hết mọi người hình dung một người rửa tay đến rướm máu, hay kiểm tra ổ khóa mười lăm lần trước khi ra khỏi nhà. Đó là những biểu hiện có thật của rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Nhưng không phải duy nhất.
Có một dạng OCD không giống chút nào với khuôn mẫu ấy. Không nghi thức nhìn thấy được. Không hành vi rõ ràng. Từ bên ngoài, bạn trông hoàn toàn bình thường. Nhưng bên trong tâm trí là một cuộc chiến, và nó đã kéo dài nhiều năm.
Nó đôi khi được gọi là "Pure O", viết tắt của OCD thuần ám ảnh. Cái tên không hoàn toàn chính xác (sẽ nói ngay sau đây), nhưng nó mô tả trải nghiệm mà hàng triệu người sống cùng trong im lặng, thường suốt hàng chục năm, vì không biết mình đang mang gì.
OCD Thực Sự Là Gì
OCD được định nghĩa bởi hai thứ: ám ảnh và cưỡng chế.
Ám ảnh là những suy nghĩ, hình ảnh hay thôi thúc xâm nhập, lặp đi lặp lại, gây lo âu hay khổ sở đáng kể. Chúng không được chào đón. Chúng cảm giác xa lạ. Và nội dung thường gây khó chịu sâu sắc cho chính người trải qua.
Cưỡng chế là những hành vi hay hành động tinh thần lặp lại, thực hiện để đáp lại ám ảnh, nhằm giảm khổ sở hay ngăn một kết cục đáng sợ. DSM-5 nói rõ: cưỡng chế có thể là hành vi (rửa, kiểm tra, sắp xếp) hoặc hành động tinh thần (cầu nguyện, đếm, lặp từ trong im lặng).
Đây là phần hầu hết mọi người bỏ sót: cưỡng chế không nhất thiết phải nhìn thấy được. Nó có thể diễn ra hoàn toàn trong đầu bạn.
Những Suy Nghĩ Không Ai Dám Kể
Ám ảnh trong OCD gom thành vài chủ đề phổ biến. Được công chúng biết nhiều nhất là ám ảnh nhiễm bẩn (kèm cưỡng chế rửa) và ám ảnh đối xứng (kèm sắp xếp, đếm). Đó là các dạng OCD "nhìn thấy được".
Nhưng có những chiều khác phổ biến không kém và ẩn kín hơn nhiều: ám ảnh gây hại (ý nghĩ hay hình ảnh xâm nhập về việc làm đau người mình thương, đẩy ai đó xuống đường ray, đâm con mình), ám ảnh tình dục (ý nghĩ không mong muốn về hành vi tình dục không phù hợp, nghi ngờ xu hướng tính dục của mình, hình ảnh xâm nhập liên quan trẻ em hay người thân), ám ảnh tôn giáo hay đạo đức (ý nghĩ báng bổ, sợ đã phạm tội không thể tha thứ, nghi ngờ ám ảnh về việc mình có phải người tốt), và ám ảnh quan hệ (nghi ngờ triền miên rằng mình có thực sự yêu người kia không, họ có yêu mình không, mình có đang ở "đúng" mối quan hệ không).
Những thứ này đôi khi được gộp thành "suy nghĩ cấm kỵ". Đây là những ám ảnh người ta ít dám kể nhất, vì nội dung nghe kinh khủng đến mức người mang chúng sợ bị phán xét, bị báo cáo, hay bị nhốt lại.
Điều quan trọng nhất cần hiểu: có những suy nghĩ này không có nghĩa bạn muốn làm theo chúng. Thực ra, lý do chúng gây khổ sở đến vậy chính là vì chúng đi ngược những giá trị sâu nhất của bạn. Người có OCD gây hại kinh hãi việc làm đau ai đó. Người có ám ảnh tình dục ghê tởm nội dung suy nghĩ của mình. Những suy nghĩ này là ego-dystonic: chúng cảm giác hoàn toàn xa lạ với con người thật của bạn.
Nghiên cứu xác nhận suy nghĩ xâm nhập với nội dung gây khó chịu (kể cả về gây hại, tình dục và báng bổ) gần như phổ quát trong dân số chung. Khác biệt giữa một suy nghĩ xâm nhập bình thường và OCD không nằm ở nội dung, mà ở ý nghĩa người đó gán cho suy nghĩ, mức khổ sở nó gây ra, và phản ứng cưỡng chế nó kích hoạt.
Những Cưỡng Chế Ẩn
Đây là lý do "Pure O" là cái tên gây hiểu lầm. Người có OCD thiên về ám ảnh gần như luôn có cưỡng chế. Chỉ là cưỡng chế vô hình.
Nghi thức tinh thần, còn gọi là cưỡng chế ngầm, là những cưỡng chế không có dấu hiệu hành vi bên ngoài. Một nghiên cứu trên hơn 1.000 bệnh nhân OCD thấy nghi thức tinh thần hiện diện ở hơn một nửa số bệnh nhân, phổ biến nhất ở nhóm có ám ảnh tình dục, tôn giáo, đạo đức (39%) và ám ảnh bạo lực (37%).
Các nghi thức tinh thần thường gặp: điểm lại trong đầu các sự việc đã qua để tự trấn an rằng mình không làm gì sai, lặp thầm một từ hay câu "an toàn" để hóa giải một ý nghĩ "xấu", kiểm tra trong đầu phản ứng cảm xúc hay cơ thể của mình trước một ý nghĩ, cầu nguyện hay đếm theo khuôn mẫu nhất định, thay một hình ảnh gây khó chịu bằng hình ảnh "tốt", và tự tranh luận với suy nghĩ để tìm sự trấn an ("mình sẽ không bao giờ làm vậy, vì...").
Những cưỡng chế tinh thần này có thể nuốt hàng giờ mỗi ngày mà không ai xung quanh hay biết. Người đó có thể trông lơ đãng, trầm lặng, "đang ở trong đầu mình", nhưng cường độ của trải nghiệm bên trong là khổng lồ.
Né tránh là đặc điểm lớn khác. Người có ám ảnh gây hại có thể tránh ở một mình với con, tránh dao, tránh lái xe. Người có ám ảnh tình dục có thể tránh sự gần gũi thể chất hay tránh một số người. Sự né tránh này giới hạn cuộc sống sâu sắc và thường bị nhầm là tính cách thay vì triệu chứng của một rối loạn.
Vì Sao Hay Bị Chẩn Đoán Nhầm
Vì cưỡng chế vô hình và nội dung ám ảnh thường về gây hại, tình dục hay đạo đức, OCD thiên về ám ảnh thường bị chẩn đoán nhầm thành: rối loạn lo âu lan tỏa (vì người đó có vẻ "lo lắng" suốt), trầm cảm (vì khổ sở kinh niên và né tránh trông giống thu mình), loạn thần hay tâm thần phân liệt (vì những suy nghĩ gây khó chịu bị nhầm là hoang tưởng), thậm chí lệch lạc tình dục (vì người đó kể ra ám ảnh tình dục).
Điểm phân biệt then chốt với loạn thần là sự tự nhận thức. Người có OCD nhận ra suy nghĩ của mình là vô lý và quá mức. Họ kinh hãi chúng. Họ không muốn làm theo. Điều này khác căn bản với hoang tưởng, nơi người bệnh tin suy nghĩ đó là thật.
Phân biệt với lo âu lan tỏa cũng quan trọng: trong GAD, nỗi lo xoay quanh những mối bận tâm đời thực (tiền bạc, sức khỏe, quan hệ) và được cảm nhận là quá mức nhưng hợp lý. Trong OCD, ám ảnh được cảm nhận là xâm nhập, không mong muốn, thường kỳ quái hay ghê tởm về đạo đức, và đi kèm phản ứng cưỡng chế, dù phản ứng đó chỉ trong đầu.
Điều Trị: Hiệu Quả, Nhưng Phải Đúng Loại
OCD, kể cả dạng thiên về ám ảnh, đáp ứng với hai điều trị dựa trên bằng chứng: phơi nhiễm và ngăn phản ứng (ERP) và thuốc nhóm ức chế tái hấp thu serotonin.
CBT với ERP là liệu pháp tâm lý hiệu quả nhất cho OCD, có thể là điều trị hiệu quả nhất trong mọi loại, kể cả thuốc. ERP là chủ động tiếp xúc với những suy nghĩ, hình ảnh hay tình huống kích hoạt ám ảnh trong khi ngăn phản ứng cưỡng chế, kể cả nghi thức tinh thần. Nghe đáng sợ, và ban đầu đúng là vậy. Nhưng nguyên lý đã được xác lập vững: khi bạn đối diện suy nghĩ đáng sợ mà không thực hiện cưỡng chế, lo âu cuối cùng tự giảm. Dần dần, não học được rằng suy nghĩ đó không nguy hiểm và không cần phản ứng.
SSRI là thuốc hàng đầu cho OCD. OCD thường cần liều SSRI cao hơn trầm cảm và đáp ứng chậm hơn (4 đến 12 tuần thay vì 2 đến 4). Khoảng 40 đến 65% bệnh nhân đáp ứng với SSRI, dù hồi phục hoàn toàn chỉ bằng thuốc là hiếm. Kết hợp ERP và SSRI thường là cách hiệu quả nhất, nhất là với OCD vừa đến nặng.
Một lưu ý quan trọng: nghi thức tinh thần có thể làm ERP kém hiệu quả. Nếu người bệnh vẫn thực hiện cưỡng chế ngầm trong lúc tập phơi nhiễm, bài tập không hoạt động tốt. Đây là lý do cần nhà trị liệu được đào tạo riêng về OCD. Nhà trị liệu chung không quen với nghi thức tinh thần có thể không biết để nhắm vào chúng.
Nếu Điều Này Nghe Giống Bạn
Nếu bạn đang sống với những suy nghĩ xâm nhập chưa từng kể với ai, nếu bạn đã thực hiện nghi thức tinh thần nhiều năm mà không biết chúng có tên, nếu bạn khiếp sợ rằng suy nghĩ của mình nói lên điều gì đó khủng khiếp về con người mình, hãy biết điều này:
Bạn không phải là những suy nghĩ của mình. OCD là một rối loạn thần kinh tâm thần với tỷ lệ mắc trong đời 1 đến 3%. Đây là bệnh tâm thần phổ biến thứ tư. Nó có nền tảng sinh học não bộ được hiểu rõ. Và nó đáp ứng với điều trị.
Bước khó nhất là nói ra. Kể với một người làm chuyên môn về những suy nghĩ đã giấu kín, đôi khi hàng chục năm, đòi hỏi lòng can đảm khổng lồ. Nhưng các chuyên gia OCD nghe những suy nghĩ này mỗi ngày. Họ sẽ không sốc. Không phán xét. Họ sẽ nhận ra điều bạn đang mô tả và biết chính xác phải làm gì.
Hãy tìm người chuyên về OCD và cụ thể là ERP. Tổ chức OCD Quốc tế (IOCDF) có danh bạ các nhà trị liệu được đào tạo. Trị liệu trò chuyện thông thường, dù đầy thiện ý, không hiệu quả cho OCD và đôi khi làm nặng thêm vì cung cấp sự trấn an nuôi lại vòng lặp.
Bạn không phải tiếp tục chiến đấu một mình. Có lối ra, và nó bắt đầu bằng việc nói những suy nghĩ đó thành lời.
Đang sống với những suy nghĩ chưa từng kể với ai?
Alice Tran, PMHNP-BC, đánh giá và điều trị OCD, bao gồm quản lý thuốc, bằng tiếng Việt hoặc tiếng Anh, trực tiếp tại Fairfax hoặc qua telehealth trên toàn Virginia, và có thể phối hợp giới thiệu nhà trị liệu ERP. Không cần giấy giới thiệu.
Đặt Lịch Tư VấnXem Thêm
Nguồn tham khảo
- Hirschtritt ME, Bloch MH, Mathews CA. "Obsessive-Compulsive Disorder: Advances in Diagnosis and Treatment." JAMA, 2017.
- Grant JE. "Obsessive-Compulsive Disorder." New England Journal of Medicine, 2014.
- Abramowitz JS, Taylor S, McKay D. "Obsessive-compulsive disorder." The Lancet, 2009.
- American Psychiatric Association. DSM-5-TR, 2022.
- International OCD Foundation. iocdf.org
Anh Tran (Alice), PMHNP-BC, FNP-BC
Thạc Sĩ Điều Dưỡng Chuyên Khoa Gia Đình & Tâm Thần
Alice là điều dưỡng chuyên khoa với chứng nhận kép PMHNP và FNP tại Virginia, được đào tạo dưới bác sĩ tâm thần Errol Segall, MD (hơn 50 năm kinh nghiệm). Cô điều trị ADHD, lo âu, trầm cảm và nhiều tình trạng khác, trực tiếp tại Fairfax và qua telehealth trên toàn Virginia, bằng tiếng Anh và tiếng Việt. Tìm hiểu thêm →